Bài đăng

KHÔNG SỢ HÃI KHI LÂM BỆNH

  SN 55.27 ANĀTHAPIṆḌIKA (Hòa thượng Thích Minh Châu dịch, Bình Anson hiệu đính dựa theo bản dịch tiếng Anh của Bhikkhu Bodhi) Nhân duyên ở Sāvatthī. Lúc bấy giờ, gia chủ Anāthapiṇḍika bị bệnh, đau đớn, bị trọng bệnh. Rồi gia chủ Anāthapiṇḍika bảo một người: Này ông, hãy đi đến Tôn giả Ānanda; sau khi đến nhân danh ta, cúi đầu đảnh lễ chân Tôn giả Ānanda và nói: “Thưa Tôn giả, gia chủ Anāthapiṇḍika, bị bệnh, đau đớn, bị trọng bệnh, xin cúi đầu đảnh lễ chân Tôn giả Ānanda.” Rồi thưa: “Lành thay, thưa Tôn giả, nếu Tôn giả Ānanda vì lòng từ mẫn đi đến trú xứ của gia chủ Anāthapiṇḍika.” Thưa vâng, Gia chủ. Người ấy vâng đáp gia chủ Anāthapiṇḍika, rồi đi đến Tôn giả Ānanda. Sau khi đến, đảnh lễ Tôn giả Ānanda rồi ngồi xuống một bên. Rồi người ấy thưa với Tôn giả Ānanda: Thưa Tôn giả, gia chủ  Anāthapiṇḍika, bị bệnh, đau đớn, bị trọng bệnh, xin cúi đầu đảnh lễ chân Tôn giả Ānanda . Lành thay, thưa Tôn giả, nếu Tôn giả Ānanda vì lòng từ mẫn đi đến trú xứ của gia chủ Anāthapiṇḍika. Tô...

Kinh Giáo giới Cấp Cô Ðộc

  Trung Bộ Kinh Majjhima Nikaya 143. Kinh Giáo giới Cấp Cô Ðộc (Anàthapindikovàda sutta) Như vầy tôi nghe. Một thời, Thế Tôn trú ở Savatthi (Xá-vệ), Jetavana, (Kỳ-đà Lâm), tại tinh xá ông Anathapindika (Cấp Cô Ðộc). Lúc bấy giờ, cư sĩ Cấp Cô Ðộc bị bệnh, khổ đau, bị trọng bệnh. Rồi cư sĩ Cấp Cô Ðộc gọi một người: -- Hãy đến đây, này Bạn. Hãy đi đến Thế Tôn; sau khi đến, nhân danh ta, cúi đầu đảnh lễ chân Thế Tôn và bạch như sau: "Bạch Thế Tôn, cư sĩ Cấp Cô Ðộc bị bệnh, khổ đau, bị trọng bệnh. Cấp Cô Ðộc xin cúi đầu đảnh lễ chân Thế Tôn". Rồi đi đến Tôn giả Sariputta (Xá-lợi-phất), sau khi đến, nhân danh ta cúi đầu đảnh lễ Tôn giả Sariputta và thưa như sau: "Thưa Tôn giả, cư sĩ Cấp Cô Ðộc bị bệnh, khổ đau, bị trọng bệnh. Cấp Cô Ðộc xin cúi đầu đảnh lễ Tôn giả Sariputta và thưa như sau: "Thưa Tôn giả, lành thay, nếu Tôn giả Sariputta vì lòng từ mẫn, đi đến trú xứ của cư sĩ Cấp Cô Ðộc"." -- Thưa vâng, Tôn giả. Người ấy vâng đáp cư sĩ Cấp Cô Ðộc, đi đến Thế Tô...

Thế nào là thân bị bệnh khổ mà tâm không bị bệnh khổ?

Hình ảnh
  Tạp A-hàm TRƯỞNG GIẢ NA-CÂU-LA (SA 107) Tôi nghe như vầy: Một thời, Phật ở trong rừng sâu Lộc dã, tại núi Thiết-thủ-bà-la, thuộc nước Bà-kỳ. [1] Bấy giờ có trưởng giả Na-câu-la [2] đã một trăm hai mươi tuổi, già nua, các căn suy nhược, yếu đuối, bệnh khổ mà vẫn muốn diện kiến Đức Thế Tôn, cùng các tỳ-khưu thân quen đáng kính trước đây. Ông đến chỗ Phật, đảnh lễ dưới chân, rồi lui ngồi sang một bên, bạch Phật: – Bạch Thế Tôn, nay con đã già nua, yếu đuối, bệnh khổ, tự gắng sức đến yết kiến Đức Thế Tôn cùng các vị tỳ-khưu thân quen đáng kính trước đây. Xin Đức Thế Tôn vì con mà nói pháp khiến cho con luôn luôn được an lạc. Bấy giờ, Đức Thế Tôn bảo gia chủ Na-câu-la: – Lành thay! Gia chủ, thật sự ông đã già nua, các căn suy nhược, yếu đuối bệnh hoạn, mà có thể tự mình đến diện kiến Như Lai cùng các tỳ-khưu thân quen đáng kính khác. Gia chủ nên biết, ở nơi thân khổ hoạn này mà tu học thân không khổ hoạn. Bấy giờ, Đức Thế Tôn vì gia chủ Na-câu-la, khai mở, chỉ dạy, soi sáng, làm cho h...

GIÀ

Hình ảnh
  41. I. Già (S.v,216) 1) Như vầy tôi nghe. Một thời Thế Tôn trú ở Sàvatthi, tại Pubbàràma, trong lâu đài của mẹ Migàra. 2) Lúc bấy giờ, Thế Tôn, vào buổi chiều, từ chỗ độc cư đứng dậy, ngồi sưởi ấm lưng trong ánh nắng phương Tây. 3) Rồi Tôn giả Ananda đi đến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn, với tay xoa bóp chân tay cho Thế Tôn, thưa rằng: -- Thật kinh hoàng thay, bạch Thế Tôn! Thật kỳ dị thay, bạch Thế Tôn! Bạch Thế Tôn, màu da Thế Tôn nay không còn thanh tịnh, trong sáng, tay chân rã rời (sithilàni), nhăn nheo, thân được thấy còm về phía trước, và các căn đang bị đổi khác, nhãn căn, nhĩ căn, tỷ căn, thiệt căn, thân căn. 4) -- Sự thể là vậy, này Ananda, tánh già nằm trong tuổi trẻ; tánh bệnh ở trong sức khỏe; tánh chết ở trong sự sống. Như vậy, màu da không còn thanh tịnh, trong sáng, tay chân rã rời, nhăn nheo, thân còm về phía trước, và các căn đang bị đổi khác, nhãn căn, nhĩ căn, tỷ căn, thiệt căn, thân căn. 5) Thế Tôn thuyết như vậy. Thiện Thệ nói như vậy xong, bậc Ðạo S...

TẬP NIỆM CHẾT NGAY TỪ BÂY GIỜ

Hình ảnh
  “If you die before you die, then when you die, you won’t die.”  Nếu bạn chết trước khi bạn chết, thì khi bạn chết, bạn sẽ không chết. Đây là một câu châm ngôn trong tu viện Chính thống giáo Hy Lạp. Áp dụng trong đạo Phật, nếu ta suy niệm, quán tưởng tu tập về cái chết ngay từ khi còn sống, ta sẽ không còn thấy kinh sợ, hoảng loạn về cái chết, sẽ sống có ý nghĩa, an vui trong từng giây phút hiện tại và khi cái chết đến, sẽ ra đi thanh thản, bình an. Bình Anson

[Bình An Ngay Hiện Tại] Bài 5: NIỆM TĂNG

  5.1 Niệm Tăng Niệm Tăng là sống như chúng Tăng đệ tử của Phật, đây là một trong bốn pháp Tứ Bất Hoại Tịnh: niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng, niệm Giới. Chúng ta đang bị bệnh đau, chúng ta học pháp niệm Tăng là bắt chước theo hạnh của các vị đệ tử Phật ngày xưa từng bị bệnh, chúng ta học theo pháp mà các vị đó thực hành. Ở đây chúng ta lưu ý là học theo các vị có cùng đặc tướng với chúng ta là chúng ta đang bị bệnh nằm ở đây, chứ không phải là học theo những vị còn khỏe mạnh ôm bình bát đi khất thực được. Chúng ta phải hiểu rõ mình đang ở hoàn cảnh nào để áp dụng cho đúng và điều chỉnh giờ giấc, sinh hoạt cho phù hợp với đặc tướng của mình. Như khi bạn bị bệnh, cơ thể cần nghỉ ngơi và ngủ nhiều hơn để phục hồi năng lượng và hàn gắn những chỗ hư hỏng của nó thì bạn phải cho cơ thể ngủ nhiều hơn. Chứ đừng có ép buộc dậy sớm, hay ăn uống phải chọn thức ăn hợp lý, đủ dinh dưỡng, v.v... Sinh hoạt đúng là thể hiện tình yêu thương đối với chính mình, là không bị giới cấm thủ trói ...

[Bình An Ngay Hiện Tại] Bài 4: NGƯỜI BỆNH và NGƯỜI CHĂM SÓC

Hình ảnh
  Trong tạng kinh Nikaya Đức Phật dạy cho chúng ta biết khi bệnh thì nên như thế nào? Người chăm sóc bệnh thì nên làm như thế nào để được thuận lợi trong việc chăm sóc bệnh? 4.1 Người bệnh Khi chúng ta bị bệnh, chúng ta phải được chăm sóc phù hợp mới làm cho sức khỏe mau chóng phục hồi hoặc duy trì mạng căn. Những yếu tố làm cho việc chăm sóc bệnh lâu khỏi: “Này các tỳ-khưu, có năm đặc tính của một người bệnh khó săn sóc. Năm đặc tính đó là gì? (1) Người ấy làm điều có hại; (2) người ấy không biết vừa phải trong khi chữa trị; (3) người ấy không sử dụng thuốc; (4) người ấy không nêu rõ triệu chứng bệnh với người săn sóc mình, không báo cáo khi cần thiết rằng bệnh tình gia tăng hay thuyên giảm hay vẫn như cũ; (5) người ấy không kham nhẫn chịu đựng các cảm thọ nơi thân khởi lên đau đớn khốc liệt, cường liệt, mãnh liệt, khó chịu, đoạt mạng. Đó là năm đặc tính của một người bệnh khó săn sóc. Này các tỳ-khưu, có năm đặc tính của một người bệnh dễ săn sóc. Năm đặc tính...